[ad_1]
Ỷ lại vào sức trẻ, hậu quả khôn lường
Vốn không có ý định nghỉ hưu sớm, anh Trung từng nghĩ cuộc sống của mình sẽ chẳng khác với mọi người xung quanh: đi làm kiếm tiền, ổn định cuộc sống, kết hôn và sinh con, tới khi già thì mới nghỉ ngơi.
Ấy vậy mà, cuộc đời đã “tát” anh một cú đau điếng. Anh nói mình vấp ngã đúng nghĩa, không thể gượng dậy nổi dù có là một người đàn ông mạnh mẽ tới thế nào. Nhưng nghĩ lại, anh lại thầm cảm ơn thử thách ấy vì đã giúp anh nhận ra giá trị thực của cuộc sống.
Anh cười trừ: “Thời sinh viên, tôi có hứa với người mình yêu rằng sau khi tốt nghiệp hãy cho tôi 5 năm. Sau đó, tôi sẽ xây cho cô ấy một căn biệt thự, trên giường cô ấy nằm tôi sẽ trải khắp bằng đô la. Nhưng thay vì xây một căn biệt thự, tôi chỉ đủ sức xây một căn nhà nhỏ trên mảnh đất 50 m2 ở Đà Nẵng. Còn đô la trải lên giường cho người mình yêu nằm đâu chả thấy, tôi lại để lại một đống nợ vì vay mượn để xây nhà.
Nhưng thực sự bản thân tôi đã cố gắng rất nhiều để thực hiện lời hứa đó. Khi ấy, tôi nhận làm cả 3 công ty một lúc, làm quản lý giám sát cho công ty sơn Nishu, công ty sơn Đại Việt, công ty Đồ hộp Hạ Long, về sau này còn chạy cả Grab và vừa nhận thầu một dự án về sơn chống thấm. Trong túi xách của tôi luôn có đủ 3 bộ đồ, một bộ đồ Grabbike, một bộ đồ thợ sơn, và một bộ đồ vest. Tôi đã ỷ lại vào sức trẻ, coi thường sức khỏe nên phải nhận hậu quả khi chạy theo vòng xoáy của đồng tiền.”
Ngoảnh lại nhìn, anh Trung thấy tuổi trẻ của mình đã trải qua rất nhiều ngành nghề trong xã hội: từ công nhân, nhân viên sales cà phê, tới giám sát công ty, làm chủ một quán cà phê nhỏ, làm chủ một quán trà sữa vỉa hè, sửa chữa và lắp ráp máy tính, thiết kế website, trưởng nhóm kinh doanh sơn, quản lý giám sát (sơn, chống thấm, thực phẩm), giữ xe cho quán cà phê, chạy xe ôm công nghệ… Muốn ngồi được vị trí không ai ngồi phải chịu được cảm giác không ai chịu được; và với anh Trung, muốn kiếm được tiền, phải chịu nhiều áp lực là điều hiển nhiên. Tủi nhục, cay đắng đều có thảy!
Và rồi, những bất ổn ập đến. Anh cảm nhận được tình cảm người mình yêu đã không còn nguyên vẹn như trước, tình yêu 10 năm kết thúc. Tuy hành thiền được 5 năm cú sốc lớn ấy cũng khiến anh thấy mọi cố gắng trước đây của mình dường như chẳng còn ý nghĩa, cộng thêm áp lực từ căn bệnh rối loạn hệ thần kinh thực vật, viêm xúc huyết niêm mạc dạ dày, trào ngược dạ dày, viêm họng hạt… khiến sức khỏe anh dần kém đi. Thậm chí, người đi đường đã phải đưa anh đi cấp cứu.
Điều ước đơn giản của anh khi ấy chỉ là: “Tôi từng ước mình có thể đi xe máy như bao nhiêu người khác mà không bị trúng gió. Bởi, trước đây, tôi từng đi phượt từ Hồ Chí Minh ra Đà Nẵng 2 lần và từ Đà Nẵng ra Hà Nội. Cơ thể đau ốm làm tôi càng nhớ về những trải nghiệm ấy và việc không thể đi xe máy quả thật khiến tôi không thể cam lòng”.
Dù được sếp giữ lại nhưng anh Trung vẫn quyết định nghỉ việc…
Nghỉ hưu không có nghĩa là không làm việc
Sau khi dừng lại mối tình 10 năm, một trong những quyết định đầu tiên của anh Trung là bán căn nhà 50 m2 để trả nợ và dọn về ở nhà với mẹ. Bố anh đã mất, các em cũng đã khôn lớn và lập gia đình nên anh thấy mình cần dành nhiều thời gian hơn để bên cạnh và chăm sóc mẹ. Số tiền còn dư lại 750 triệu đồng, anh trả nợ cho anh em, mua một chiếc xe SH, một chiếc điện thoại xịn, một chiếc đồng hồ thông minh, mua sắm TV, bàn ghế, làm lại nội thất cho nhà mẹ…
Chỉ còn vỏn vẹn 50 triệu đồng cuối cùng anh cũng gửi cho mẹ mình giữ. Điều anh cần tập trung nhất khi ấy là tập trung chữa bệnh. Anh cho biết, bệnh tình của mình Tây Y hiện tại đều không chữa được, chỉ có cách tự chữa bằng phương pháp Đông Y và thực dưỡng kèm với rèn luyện thể lực (vận động) và trí lực (hành thiền).
Chân dung anh Nguyễn Thành Trung.
Nói về cuộc sống hiện tại, anh Trung vui vẻ: “Tôi bắt đầu nghỉ hưu từ năm 2019, và bản thân cũng mới khỏi bệnh vào cuối năm 2020. Thời gian này có nhiều công ty gọi điện mời đi làm nhưng tôi đều từ chối. Cuộc sống hiện tại rất thoải mái, cho dù đang bị ảnh hưởng bởi dịch nhưng không ảnh hưởng đến tôi nhiều.
Tôi tìm thấy hạnh phúc của mình trong từng hơi thở, không còn bị áp lực bởi cơm áo gạo tiền, tình cảm và sức khỏe. Cuộc sống an bình nhất chính là không còn cảm thấy nợ, không nợ tiền bạc, không nợ ân tình… Mọi ngày trôi qua với tôi đều là ngày chủ Nhật, đọc sách, xem một số clip về Phật giáo, nghe nhạc thiền, uống trà, thổi sáo, thu âm và ghi lại các ý để hoàn thành một quyển sách thiền định.”
Hiện tại anh Trung đang làm công việc online. Thu nhập tất nhiên không nhiều bằng lúc làm 3 công ty, nhưng với anh Trung của bây giờ, số tiền ấy đủ trang trải cho cuộc sống, mua những thứ bản thân cần và cũng để dành ra một ít phòng thân khi có việc cần.
Hoàn toàn hài lòng với cuộc sống hiện tại, anh Trung bày tỏ không hối hận khi đã nghỉ hưu khi tuổi đời còn trẻ. Nghỉ hưu, theo quan điểm của anh, không có nghĩa là không làm việc mà chính là “không còn bận tâm vào việc kiếm tiền”.
Theo Doanh nghiệp và Tiếp thị
[ad_2]






